Giai nhân đất Nam Kỳ ngày xưa ấy…

Nếu xuyên không về Sài Gòn và miền Tây Lục tỉnh những năm đầu thế kỷ 20, bạn sẽ thấy một loại "đặc sản" còn gây nghiện hơn cả cà phê vợt hay mắm kho. Đó chính là các đại mỹ nhân đất Nam Kỳ - những người sở hữu vẻ đẹp khiến các công tử phải dốc cạn ví, các đại điền chủ ngẩn ngơ đến mất ngủ, và báo giới thời đó tốn không biết bao nhiêu là giấy mực để viết về họ.
BÀI LIÊN QUAN
z7665170109018-ee72b421f8533cf115b24baae9d1e475-1774667389.jpg
Nam Phương hoàng hậu tên thật là Nguyễn Hữu Thị Lan - vị hoàng hậu cuối cùng của triều đại phong kiến Việt Nam. Ảnh: ST

Đứng đầu "bảng phong thần" nhan sắc chắc chắn là cô Ba Trà (Trần Ngọc Trà). Người ta gọi bà là "Đệ nhất mỹ nhân Sài Gòn", nhưng danh hiệu này xem chừng còn hơi "nhẹ đô". Thực tế, sức công phá của bà đối với cánh mày râu tương đương với một cơn bão cấp 15! 
"Giang hồ" đồn rằng, chỉ cần cô Ba Trà khẽ liếc mắt một cái, các công tử đã thấy tâm hồn mình bay bổng như đang ngồi phi cơ (dù thời đó phi cơ còn hiếm hơn lá mùa thu). 

Giai thoại về bà gắn liền với những cuộc chơi ngông của các đại công tử lừng lẫy nhất phương Nam, trong đó có cả hai cái tên "khét tiếng" là Hắc Công tử Trần Trinh Huy và Bạch Công tử Lê Công Phước. Cuộc đời cô Ba Trà như một bộ phim bom tấn: đoạn đầu rộn rã siêu xe và kim cương, đoạn cuối lại là nốt trầm buồn, nhắc nhở hậu thế rằng, nhan sắc dù có "hack" được trái tim đàn ông thì cũng không thắng nổi quy luật của thời gian.

Nếu cô Ba Trà là biểu tượng của sự đài các, sang chảnh thì cô Tư Nhị lại là hiện thân của sự quyến rũ hiện đại chính hiệu với dòng máu lai Pháp - Khmer cực nóng bỏng. Xuất thân là "đệ tử ruột" được cô Ba dìu dắt, nhưng chẳng bao lâu sau, Tư Nhị đã tự vươn lên rực rỡ để trở thành tâm điểm của giới ăn chơi Sài thành. Bà chính là người định nghĩa lại khái niệm "fashionista" thời đó: trang điểm đậm chất Tây phương, diện đồ tân thời phá cách. Mỗi lần bà xuất hiện tại rạp hát hay vũ trường là một lần gây ra "động đất" nhẹ, khiến các quý ông ngoái nhìn đến mức... sái cổ. Tuy nhiên, đóa hồng gai góc này cũng nếm trải đủ vị đắng cay của chốn phù hoa, để lại một bài học đắt giá về sự mong manh của danh vọng.

Rời xa chốn phồn hoa náo nhiệt, vùng đất Gò Công chính là nơi "đúc" ra những vẻ đẹp mang tính chuẩn mực quốc gia. Tiêu biểu nhất là Nguyễn Hữu Thị Lan, người sau này trở thành Nam Phương Hoàng hậu. Khác với vẻ đẹp "thiêu thân" của giới ăn chơi, bà Lan mang phong thái của một tiểu thư khuê các, học thức uyên bác. Với 3 năm liền đăng quang Hoa hậu Đông Dương, nhan sắc của bà không chỉ khiến vua Bảo Đại "đổ đứ đừ" mà còn làm báo chí quốc tế phải ngả mũ thán phục. Đó là một vẻ đẹp thanh cao, thoát tục, một sự kết hợp hoàn hảo giữa nét kín đáo Á Đông và sự tinh tế của phương Tây. Bà như một bản nhạc cổ điển thanh cao giữa dàn pop-rock rực rỡ của các mỹ nhân phương Nam, minh chứng cho việc, nhan sắc khi đi đôi với học thức sẽ tạo nên một sức mạnh trường tồn.

Lại nói về một mỹ nhân khác với vẻ đẹp thuần khiết, không cần kim cương hay son phấn cầu kỳ, gắn liền với nhãn hiệu xà bông của hãng Trương Văn Bền. Đó chính là "Cô Ba Xà Bông" - người đẹp xứ Trà Vinh với mái tóc đen mượt và nụ cười rạng rỡ như nắng sớm miền Tây. Hình ảnh của bà len lỏi vào từng nhà, trở thành biểu tượng của sự chân phương và niềm tự hào "hàng Việt Nam chất lượng cao" mà danh thơm vẫn còn vươn vấn đến tận ngày nay. Người ta yêu bà vì bà đẹp kiểu "vợ hiền dâu thảo", đại diện cho tâm hồn chịu thương chịu khó nhưng vẫn đầy khí chất của phụ nữ Nam Bộ.

Dọc theo dòng sông Tiền, sông Hậu, vùng đất Sa Đéc hay Cần Thơ cũng không chịu kém cạnh trong cuộc đua nhan sắc.  Với slogan thương hiệu "Gạo trắng nước trong", các cô gái nơi đây sở hữu làn da trắng ngần nhờ tắm nước phù sa và phong thái tự nhiên, không gò bó. Họ không cần xuất hiện trên trang bìa của các tờ tạp chí thời thượng ở Sài Gòn nhưng lại là "nữ chính" trong mọi câu hò, điệu lý và là niềm mơ ước của những chàng trai miệt vườn. Sự hiện diện của họ làm cho vùng đất Lục tỉnh trở nên mềm mại và tình tứ hơn bao giờ hết, tạo nên một bản sắc riêng biệt không lẫn vào đâu được.

Nhìn lại dàn mỹ nhân Nam Kỳ xưa, chúng ta thấy một bức tranh đủ màu sắc: Có người dùng nhan sắc để khuấy đảo những cuộc chơi tiền tỷ, có người dùng nó để gánh vác vận mệnh giang sơn, và có người mang nó vào nghệ thuật cải lương như NSND Phùng Há, Bảy Nam. Dù cuộc đời họ có lúc thăng lúc trầm, khi rực rỡ như ánh đèn sân khấu, khi lặng lẽ trong bóng tối của lịch sử, thì họ vẫn là những "men say" khiến trang sử vùng đất này trở nên lãng mạn và hấp dẫn vô cùng. Những giai thoại về họ không chỉ là chuyện trà dư tửu hậu mà còn là một phần của dòng chảy văn hóa, cho thấy một Nam Kỳ Lục tỉnh không chỉ giàu có về lúa gạo, về tài nguyên mà còn cực kỳ giàu có về cái đẹp!