Giữa hai bờ Phật - Mẫu: Người thầy và cánh sen gìn giữ ánh sáng từ tâm

Trong thế giới nhiều chuyển động và phân mảnh hôm nay, có những cá nhân không đi tìm sự nổi bật giữa đám đông, mà lặng lẽ thắp lên một thứ ánh sáng âm ỉ nhưng bền bỉ - ánh sáng của từ tâm. Đại đức Thích Giác Tiến, trụ trì chùa Linh Cao (Bắc Ninh), thành viên Ban Trị sự chùa Huyền Trang (TP. HCM), hiện công tác tại Ban Từ thiện báo Giác Ngộ - là một trong số hiếm những thiền sư như thế.

img-3485-1752508258.jpeg
Chân dung hiền từ, đức độ của Đại đức Thích Giác Tiến

Hàng ngày, thầy tụng kinh, niệm Phật, hướng thiện, giữ gìn hạnh nguyện của người xuất gia hướng Phật. Trong sự lặng lẽ ấy là một cuộc đời tu hành nghiêm cẩn, là lòng kiên định với con đường giải thoát và độ sinh. Chính từ gốc rễ ấy, thầy bước ra cánh cổng thiền môn, để mang ánh sáng Phật pháp đến gần hơn với cuộc đời.

Không phải ngẫu nhiên mà trong giới Phật giáo và cả cộng đồng thiện nguyện, người ta nhắc đến thầy như một biểu tượng của sự tận tụy, khiêm cung và dấn thân. Thầy không chỉ là người hành trì giới luật, mà còn là nhịp cầu nối giữa đạo và đời. Một vị sư mang dáng dấp thiền môn nhưng luôn hiện diện trong những nơi nhiều khổ lụy - vùng lũ, bệnh viện, mái ấm, ngôi trường nhỏ của trẻ em nghèo…

img-3588-1752509119.jpeg
Hoạt động từ thiện gần đây của Đại đức Thích Giác Tiến

Từ thiện, với thầy, không đơn thuần là cứu giúp mà là cách để giữ gìn căn cốt của một kiếp người: lòng trắc ẩn. Trong ánh nhìn của thầy, một bát cơm trao đi không chỉ là thực phẩm, mà là một lời an ủi cho những “linh hồn” mỏi mệt. Một chiếc áo ấm không chỉ tránh rét, mà còn phủ lên tấm lưng đời một chút nhân hậu để họ tin rằng: thế giới vẫn còn chỗ cho tình người.

Nhưng điều đặc biệt ở thầy Giác Tiến và cũng là điều làm nên sự trọn vẹn trong con đường tu tập và hành đạo của thầy, chính là tư tưởng hợp nhất giữa lòng từ bi của Phật và mẫu tính linh thiêng trong tín ngưỡng dân gian. Thầy từng tâm sự, với một ánh nhìn đầy minh triết:

“Mỗi chúng ta là một đoá sen. Người mẹ là những cánh sen ngoài cùng, bao bọc, chở che đàn con bên trong qua bão giông cuộc đời. Khi những đứa con lớn lên, đủ đầy nội lực, thì từng đóa sen sẽ nở, thơm hương của hiểu biết và từ tâm. Phật hay Mẫu, đều là những người Mẹ như thế.”

Câu nói ấy không chỉ đơn thuần là một hình ảnh ẩn dụ. Nó là cái nhìn gạn lọc từ hành trình thầy đã đi qua: giữa đạo pháp và nhân sinh, giữa chốn thiền môn và nhịp thở đời thường. Trong thầy, Phật không chỉ nằm ở kinh kệ, Mẫu không chỉ là nghi lễ, mà cả hai cùng hiện diện như một biểu tượng của người Mẹ tuyệt đối: bao dung, dưỡng nuôi, dẫn dắt.

img-3499-1752548574.jpeg
Hoạt động từ thiện khác của đại đức Thích Giác Tiến

Thế giới càng văn minh, con người càng đứng trước nguy cơ khô cạn sự sống nội tâm. Trong những thời khắc ấy, hình ảnh người Mẹ, dù là Quan Âm nghìn mắt nghìn tay hay Mẫu Liễu Hạnh áo đỏ hào quang, vẫn là biểu tượng thiêng liêng nhất để con người tìm về. Tìm lại sự mềm mại trong trái tim, tìm lại bản nguyên nhân hậu, tìm lại một chốn nương náu giữa những mất mát vô hình.

Và trong hành trình ấy, những người thầy như đại đức Giác Tiến là chiếc thuyền thầm lặng đưa người về bờ bên kia. Bờ không có tên gọi, không biên giới, nhưng ai đã từng qua đều hiểu, đó là bờ của sự tỉnh thức, của tình thương và của sự trở về với một Mẹ thiêng liêng trong chính mỗi người.