Đất độc
Đất độc
Những cặp gió heo may đến “tuổi dậy thì” chờn vờn qua bụi tre già còn sót lại cuối làng, rít lên thành tiếng. Quán nước chè “dỗi hơi” của cụ Lý nằm dưới gốc đa gần đó. Một chiếc chõng tre, mấy cái ghế thấp, ấm chè xanh lúc nào cũng đặc quánh vị chát. Bao nhiêu năm, chuyện lớn chuyện nhỏ trong làng rồi cũng theo chân người tìm đến quán.